Tiểu Bạch bước đến trước mặt hắn, năm chiếc đuôi nhẹ nhàng lay động, trong mắt lóe lên vẻ cảm kích. Nó nhận lấy hóa hình thảo, dùng chân thị chi đồng quan sát một lát, sau đó khoanh chân ngồi xuống, áp hóa hình thảo lên mi tâm. Quang mang màu trắng bạc tuôn ra từ trong cơ thể, bao bọc lấy toàn thân nó. Cơ thể nó bắt đầu biến đổi trong màn ánh sáng —— năm chiếc đuôi dần dần thu lại, thân hình từ hình dạng linh hồ từ từ kéo dài ra, hóa thành hình người.Một lát sau, quang mang tản đi.
Một mỹ phụ nhân đứng trước mặt Phó Trường Sinh. Nàng vận một bộ trường váy màu bạc trắng, mái tóc búi cao, dung nhan ôn nhuận, giữa mi tâm mang theo vài phần thanh lãnh xen lẫn mị hoặc. Đôi đồng tử màu bạc trắng, tựa như được ngưng tụ từ ánh trăng. Khí tức trên người nàng càng thêm trầm ổn so với trước kia, tu vi Nguyên Anh lục tầng vững vàng như bàn thạch.
Tiểu Bạch cúi đầu nhìn đôi bàn tay, lại sờ sờ lên mặt, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ: "Chủ nhân, ta... ta biến thành người rồi sao?"




